Tôi là 1 bà mẹ từng có nhiều sai lầm! 
 
Để hiểu được rằng “không nên đánh giá trẻ chỉ bằng 1 cái cân”, tôi đã phải trả giá nhiều năm trời vật vã và lắm nước mắt. Hành trình nuôi 1 đứa bé bị bác sĩ và xã hội coi là còi, thật không hề đơn giản. Nhớ lại những năm tháng đó, mỗi ngày như 1 trận chiến!
 
Để tôi kể lại những bài học đau thương tôi nuôi Xu hồi còn nhỏ nè! Khi 9 tháng Xu mới chỉ được 5,9 kg; 2 tuổi nặng 9,2 kg, trào ngược dạ dày thực quản. Mỗi ngày ói từ 8 tới 15 lần, lười uống sữa, khó ngủ, khó tính, dễ bệnh.
 
Con còi, thiếu cân – Mỗi ngày là 1 cuộc chiến
Ảnh minh họa.
 
Xu chỉ bú mẹ, không biết bú bình, khi tôi đi làm nguyên ngày là phải đút sữa bằng thìa. Mỗi lần chỉ pha khoảng 40ml, mà sữa rớt ra quần áo nhiều hơn là vào bụng. Chậu giặt hôm nào cũng trắng ngà màu sữa. Khó nuốt vậy nhưng con ói ra thì rất nhanh! Xu chỉ cần ho 1 tiếng, cười 1 tiếng, khóc 1 tiếng, hay chỉ đơn giản là giật mình, thậm chí chẳng có tín hiệu gì thì sữa, bột hay cháo đã vọt ra nhanh như máy bơm rồi!
 
Tôi thì cố ăn thật nhiều để bé bú mẹ, kết quả là mẹ mập quay! Bước chân ra đường đi khám bác sĩ  hay đi chích ngừa, các bà mẹ đều hỏi thăm: “Sao chị để bé còi vậy?” “Sao chị không tới abc”, “Sao chị không làm XYZ”… Nhiều người còn không dè dặt mà nhận xét luôn: “Mẹ ăn hết phần con à?” Một bác sĩ ở trung tâm dinh dưỡng thành phố HCM còn chất vấn tôi khá tàn nhẫn: “Chị nuôi con hay giết con vậy?”
 
Những ngày tháng đó thật tăm tối,…
 
Tôi 1 mình đối diện với công cuộc chăm con  vì bố mẹ và anh chị em đều ở ngoài Bắc. Người giúp việc thì nhanh như chớp. Cô nào giỏi thì chinh chiến được vài tháng, cô nào nhanh thì vừa nhìn thấy Xu là quay đi tìm việc khác luôn và ngay. Chỉ trong vài năm, tôi thay gần 20 cô giúp việc. 
 
Suốt cả ngày tôi quay quắt với bột, cháo, sữa, ói và thuốc các loại. Đi làm phập phù sếp nhắc nhở: “Hà đã tàng hình suốt cả năm rồi đấy!” Lính tráng thì bảo: “Đợt này chị không phê bình ai à?” (Đi muộn, về sớm, trốn chui trốn lủi thì dám phê bình ai cơ chứ?). 
 
Con còi, thiếu cân – Mỗi ngày là 1 cuộc chiến
 
Và điên đảo với các bác sĩ!
 
Cứ 2 tuần 1 lần, tôi lại tha Xu chạy tới khám ở trung tâm dinh dưỡng. Cái thực đơn “bốc hỏa” mà bác sĩ kê cho Xu đến giờ đọc còn thấy sợ: Cách 2 giờ ăn 1 lần, Ngày tối thiểu 3 bữa sữa, 3 bữa cháo, sữa mỗi lần uống 200ml đến gần 250ml, Cháo 1 bát con gồm 1 muỗng rau, 1 muỗng thịt, 2 muỗng dầu ăn. Có bác sĩ cẩn thận còn để hẳn cái muỗng ăn cơm lên bàn khám bệnh để ba mẹ nhìn vào cho chuẩn. Tẩu hỏa nhập ma, nhét được khoảng 1/5 khẩu phần ăn đó là Xu đã ngắc ngoải, còn tôi thì mệt xỉu. 
 
Có lần nhận thấy Xu cứ chạm vào tường là cười khúc khích, thế là tôi bế con chạy đầu phòng tới cuối phòng để 2 mẹ con chạm vào tường. Xu cười nuốt ực 1 cái, mẹ lại mãn nguyện chạy tiếp để đút thêm 1 thìa sữa nữa.
 
Tôi cũng đã từng cho Xu đi uống thuốc bắc Hàm Tử ở quận 5, tới khi biết tin ông thầy bị công an bắt vì đã trộn corticoid vào thuốc.
 
Rồi tôi lại theo 1 bác sĩ ở bệnh viện Nhi Đồng  và phát hiện ra bác sĩ kê cho Xu 1,5 tuổi toàn Peritol, về search ra thì là thuốc cấm dùng cho trẻ dưới 2 tuổi.
 
Vái tứ phương, tôi bán khoán Xu lên chùa. Tôi còn dùng cả mẹo giả vờ bỏ Xu vào xe đẩy, bỏ rơi ngoài ngã tư để bác giúp việc nấp sẵn trong lùm cây đi ra nói: “Ôi, con ai bỏ ở đây? Thôi trời cho thì con xin về nuôi! Con ở với nhà bác ăn ngoan chóng lớn nhé!” Bác giúp việc đẩy xe về và 2 mẹ con lại ôm nhau khóc.
 
Tôi nghiến răng phớt lờ các cảnh báo về thịt cóc, đi làm chà bông cóc cho Xu với hi vọng cải thiện tình trạng con còi. Mấy tháng sau, tôi lại quẳng hũ thịt cóc đi, chuyển sang tìm mua váng sữa, sữa cao năng lượng, các loại vitamin, men tiêu hóa Việt Nam, Mỹ, Úc, sữa dê…
 
Con còi, thiếu cân – Mỗi ngày là 1 cuộc chiến
 
Ám ảnh, quay quắt với thực đơn toàn sữa
 
Tôi “lùng” được một Bác sĩ Thạc sĩ Dinh dưỡng khá nổi tiếng. Bác sĩ kê cho Xu một thực đơn đặc biệt: Tuyệt đối không được uống  bất cứ một loại nước nào, chỉ uống sữa, cố gắng đủ 1,5 l sữa/ngày.
 
Trăm phương ngàn kế đem ra áp dụng với Xu mà quần áo của 2 mẹ con, drap gối mùng mền xếp chật cái tủ lớn mà vẫn còn thiếu vì Xu ói suốt ngày, ói khắp nơi, nửa đêm cũng ho 1 tràng rồi ói ra ướt đẫm. Máy giặt nhà tôi ngày nào cũng hoạt động hết công suất.
 
Tôi ám ảnh tới mức còn hứng sữa Xu ói ra, đong vào bình chia ml để tính toán xem bé mất đi bao nhiêu và cần phải bù lại bao nhiêu; tới mức cân Xu mỗi ngày, cố ý cân khi vừa ăn xong để trấn an tinh thần. Khi ra đường, ai hỏi thăm Xu bao nhiêu tuổi, tôi luôn nói tụt xuống 1 tuổi. 
 
Điên, dữ, khó, cáu… là những từ được dùng để miêu tả về tôi. Tôi xơ xác, không giao lưu, không bạn bè gì trong suốt 4 năm trời từ khi sinh con. Và tất nhiên, tôi hay la mắng, tôi cay nghiệt, khó chịu, có lần còn đánh Xu – con bé quắt queo tội nghiệp của tôi…
 
Với 2 mẹ con, mỗi ngày là 1 trận chiến, mà trong đó, cả tôi và Xu đều là kẻ thua cuộc.
 
Suốt thời gian đó, tôi đã cảm nhận được rằng mình đã nuôi con sai. Con đầu lòng, tôi cũng cố gắng tham khảo sách báo rồi hỏi han hàng xóm, nhưng đúng là vẫn sai lầm ở chỗ nào đó…. Tôi cũng thay đổi món liên tục trong ngày, cũng bày trò chơi, rồi thậm chí cho đi ăn rong… nhưng Xu thậm chí cứ lắc đầu liên tục, đưa 2 tay ôm mặt, trốn tránh cái thìa, càng ngày con càng ăn ít đi. Các trò chơi càng ngày càng cạn vốn, nhà hàng xóm đi hoài cũng nhàm, gặp những hôm trời mưa, trời nắng thì đúng là bó tay.
 
Hồi đó, cả nhà có mình tôi đi làm nên không thể nghỉ việc. Cứ sáng đi tối về, sáng đi tối về, người trông trẻ cứ mấy tuần lại nghỉ. Mỗi lần thay người, Xu lại khóc cả mấy ngày, lại càng lười ăn hơn.
 
Bây giờ, sách báo, tài liệu về ăn dặm kiểu Nhật, kiểu Pháp, về nuôi con bằng sữa mẹ… nhiều hơn ngày xưa tôi nuôi Xu Sim, nhưng vẫn còn rất nhiều bà mẹ và em bé khác vẫn tiếp tục đi sai lầm , đi vào vết xe đổ của tôi đã từng đi qua.
 
Con còi, thiếu cân – Mỗi ngày là 1 cuộc chiến
 
Đưa con tới nhà nào có em bé, hoặc đi ngang qua sảnh chung cư chỗ các bà, các mẹ đang trông con, là bạn lại bị biến thành ông kẹ dọa trẻ ăn ngay: “Cô ơi, quát cháu đi, cháu đang ngậm cháo này!”
 
Bác hàng xóm vẫn mỗi thìa là mỗi dọa: “Nào, há mồm, há mồm nào! Nhanh nhanh không cô kia bắt cóc!”. Cô bạn tôi kể, chiều qua đi làm về sớm, tới đầu hẻm thấy cô giúp việc tha con mình ra ngồi cạnh bác bán thịt bê, cứ mỗi muỗng, bác bán thịt lại giơ con giao phay to tướng dứ dứ vào mặt bé: “Há mồm ra, nuốt ngay!” Khổ thân con bé, cứ thấy mũi dao xỉa vào mặt là phải há miệng, nuốt trọn miếng cháo, cả nhai cũng không dám nữa.
 
MỘT EM BÉ PHÁT TRIỂN THẾ NÀO MỚI LÀ ĐẠT CHUẨN? 
Chuẩn WHO Việt hóa – hóa ra lại hướng các bà mẹ đánh giá con mình dưới góc độ sai lệch trầm trọng.
 
Theo một số chuyên gia, hiện nay đang có sự hiểu nhầm nghiêm trọng về cái gọi là “Chuẩn phát triển” của trẻ tại Việt Nam. Khi bảng chuẩn này chỉ có 2 chỉ số là chiều cao và cân nặng. Một em bé sinh 2,5 kg, 6 tháng được 5,5 kg và 1 tuổi được 7,5 kg, cứng cáp, lanh lợi, tự vịn đứng, vịn đi, giao tiếp tốt, thì theo WHO em bé đã phát triển đúng chuẩn. Nhưng theo những tài liệu của WHO đã được Việt hóa, đang được lưu hành tại Việt Nam, thì em bé kém chuẩn cấp độ 2, thiếu cân cấp độ 2, suy dinh dưỡng cấp độ 2.
 
Theo WHO, để kết luận 1 em bé bị suy dinh dưỡng, phải xem xét 12 chỉ số: chiều cao, cân nặng, chiều cao so với cân nặng, BMI và chỉ số vận động… Họ quan tâm tới những mà bé biết nhiều hơn là chỉ số chiều cao, cân nặng.
 
Con còi, thiếu cân – Mỗi ngày là 1 cuộc chiến
 
Cha mẹ, ông bà quá căng thẳng việc cân nặng của trẻ là rất nguy hiểm, làm nhiều em bé bị ngộ độc vì người lớn cho uống thuốc cam để tăng cân, áp lực tới mức, các cô giáo mầm non phải dùng bạo lực để ép bé phải ăn. 
----------------- * * * * * *
Theo chuyên gia Dinh dưỡng Kicker Gold, dược sĩ tư vấn dinh dưỡng Phạm Thị Loan, ở trẻ em cần nhìn nhận nhiều yếu tố để biết con mình có phát triển tốt hay không. Bố mẹ cần tạo cho con một cuộc sống tinh thần thoải mái, không gây áp lực, không ép con ăn quá mức, động viên để con không tự ti… Với những trẻ khỏe mạnh, nhưng thiếu về chiều cao, cân nặng, bố mẹ có thể cho con bổ sung thêm Kicker Gold để giúp con tăng trưởng chiều cao, hấp thu dinh dưỡng tốt hơn, trẻ ăn uống ngon miệng. 
 
Kicker Gold là sản phẩm có nguồn gốc thiên nhiên để hỗ trợ chiều cao cho con một cách tự nhiên, an toàn. Nên lựa chọn sản phẩm có chứa Eleuthero (sâm Siberian) là một thành phần thảo mộc tự nhiên có tác dụng thúc đẩy hormone tăng trưởng (GH), gia tăng quá trình hóa sụn thành xương và hỗ trợ tăng chiều cao hiệu quả cho trẻ. 
 
Nhung hươu cũng là một vị thuốc quý trong Đông y giúp khỏe gân xương, chống thấp khớp, đặc biệt chữa chứng chậm lớn, còi xương, suy dinh dưỡng ở trẻ em. 
 
Dâu tây rất dồi dào kali và magiê, giúp thúc đẩy phát triển xương, tăng cường chức năng của mô tế bào, điều hòa huyết áp và tăng trí nhớ. 
Ngoài ra, Bacillus subtilis có trong đậu nành lên men là chủng vi khuẩn probiotics thế hệ mới, giúp sinh ra nhiều enzyme và các men tiêu hóa có lợi cho đường ruột, kích thích hệ miễn dịch, giúp bé ăn ngon miệng và hấp thụ tối đa các dưỡng chất để khỏe mạnh, cao lớn.
 
Bài viết có tham khảo cuốn “Con nghĩ đi, mẹ không biết”
 
Kicker Gold